Tôi từng nghĩ mình đang sống trong một giấc mơ lấp lánh kim tuyến. Nhưng hóa ra… đời nào cho tôi mơ yên ổn thế.
Hôm đó là một buổi tối bình thường. Tôi đang lăn lộn chọn phim Netflix thì Thẩm Cảnh bước từ phòng làm việc ra, mặt trầm như sắp phá sản.
Anh ngồi xuống bên cạnh, vỗ vai tôi một cái.
Tôi quay sang, ngờ vực:
“Lại chuyện gì nữa? Chẳng lẽ bây giờ công ty lại đòi đập trụ sở để làm chuỗi... quán trà sữa đầu tư mạo hiểm?”
Anh cười méo xệch:
“Không. Lần này là chuyện nhà anh.”
Tôi ngồi thẳng lưng. Hai chữ “chuyện nhà” trong thế giới tổng tài thường đồng nghĩa với: Gia đình ép cưới.
Không ngoài dự đoán, Thẩm Cảnh nói:
“Bố mẹ anh đang gây áp lực. Muốn anh cưới con gái của bạn thân họ.”
Tôi: “…”
Tôi hít một hơi sâu. Đếm ngược từ 10 về 1.
“Rồi… sao nữa?”
Anh nhìn tôi, nghiêm túc:
“Anh đã từ chối. Nhưng ông cụ nói nếu trong vòng ba tháng anh không kết hôn, tập đoàn sẽ chuyển quyền điều hành cho chú anh.”
Tôi nhíu mày:
“Cái này là loại gia tộc nào mà còn chơi bài ép cưới như tiểu thuyết vậy? 2025 rồi đó anh.”
Anh thở dài:
“Gia đình anh có... truyền thống kỳ quặc. Nhưng lần này, họ thực sự nghiêm túc.”
Tôi gục đầu xuống gối ôm.
Một bên là bạn trai tôi, hiện thân của “người yêu quốc dân” và tổng tài toàn năng.
Bên kia là... “cô dâu định sẵn” – chắc chắn xinh đẹp, môn đăng hộ đối, và có bố mẹ giàu không kém gì nhà anh.
Không biết vì sao, trong lòng tôi có một ngọn lửa nhỏ bốc lên.
Tôi nhìn anh:
“Vậy… cô kia tên gì?”
Anh đáp gọn lỏn:
“Lâm Đào.”
“Nghe đã thấy tiểu thư rồi.”
“Ừ, nghe nói từng học thời trang ở Paris, vừa về nước. Là người của showbiz, có tiếng, có tài.”
“Có ‘tai’ không?”
Anh nhíu mày: “Tai gì?”
“Tai họa, tai tiếng, tai chảnh…”
Anh bật cười: “Không rõ. Anh chỉ biết, cô ấy cũng không thích cuộc hôn nhân sắp đặt này.”
Tôi nhìn anh:
“Vậy kế hoạch?”
Thẩm Cảnh đặt tay lên tay tôi:
“Kế hoạch là cưới em.”
Tôi suýt sặc không khí.
“Cái gì cơ?”
“Anh định cầu hôn em trong tháng này. Đăng ký kết hôn. Có giấy hẳn hoi, bố mẹ anh sẽ không ép được nữa.”
Tôi đứng hình ba giây.
Rồi bốn giây nữa để chắc rằng… đây không phải cú tát ngược từ biên kịch số phận.
“Chờ đã, anh nói như kiểu... ‘cưới đại cho khỏi bị ép cưới’, nghe có giống người ta yêu nhau không?”
Thẩm Cảnh cười, kéo tôi sát vào lòng.
“Anh cầu hôn vì muốn cưới em, không phải để tránh ai. Nhưng nếu cưới em còn giúp anh đỡ phiền, thì đó là phúc ba đời nhà anh.”
Tôi sững sờ. Tim đập mạnh như trống hội.
Mấy ngày sau, tôi nhận được một bức thư mời.
“Tiệc trà thân mật – tổ chức bởi nhà họ Lâm, giới thiệu Lâm Đào – vị hôn thê tương lai của Thẩm Cảnh.”
Tôi trừng mắt nhìn anh:
“Anh nói sao? Em tưởng vụ đó dẹp rồi?”
Thẩm Cảnh cầm thư lên, thở dài:
“Họ tổ chức mà không báo trước. Anh định cho em đi cùng.”
Tôi: “Làm người yêu cũ?”
Anh: “Không. Làm bạn gái chính thức. Đi vả nhẹ.”
Buổi tiệc hôm đó, tôi bước vào sảnh cùng anh, khoác tay nhau như cặp đôi kiểu mẫu. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi. Tôi thì giả vờ bình thản, bên trong đang gào thét:
“Lạy trời đừng vấp gót giày, đừng làm đổ rượu vang, và đừng nổi điên nếu cô dâu định sẵn chảnh quá.”
Và rồi, tôi thấy cô ta – Lâm Đào.
Đẹp đúng kiểu tổng tài cần có. Váy trắng, tóc đen, ánh mắt lạnh. Vừa thấy Thẩm Cảnh, cô ta mỉm cười bước tới:
“Lâu rồi không gặp, Cảnh.”
Anh gật đầu:
“Ừ, dạo này khỏe không?”
Cô ta quay sang tôi, ánh mắt sắc như dao:
“Vậy ra… đây là bạn gái mới?”
Tôi mỉm cười:
“Không mới đâu, là bạn gái cũ. Cũ hơn cả kế hoạch của tiệc này.”
Không khí khựng lại một nhịp. Cô ta nhếch mép:
“Cô cũng tự tin đấy. Dám đến nơi này với thân phận như vậy.”
Tôi gật đầu, vẫn cười:
“Thân phận tôi rõ ràng hơn cô. Tôi được anh ấy mời. Còn cô… hình như là được ba mẹ ‘gợi ý’?”
Cô ta cứng họng.
Tôi quay sang Thẩm Cảnh:
“Cảnh, mình về đi. Ở đây có hơi nhiều người tưởng mình đang đóng phim truyền hình cẩu huyết.”
Thẩm Cảnh nhún vai, cười, rồi quay đầu chào:
“Lâm Đào, chúc cô sớm tìm được người không cần cha mẹ sắp đặt.”
Trên đường về, tôi nằm gối đầu lên vai anh, hỏi nhỏ:
“Anh không sợ cả nhà từ mặt à?”
Anh vuốt tóc tôi, đáp khẽ:
“Nếu vì yêu em mà bị từ mặt thì cũng đáng.”
Tôi ôm anh chặt hơn. Trong lòng âm thầm nghĩ:
Được rồi. Tổng tài này đáng để yêu thật.