Tối hôm ấy, sau một ngày dài dự họp cổ đông và đi làm “một người bạn gái tổng tài mẫu mực,” tôi tưởng mình có thể thoát khỏi mọi chuyện nghiêm trọng để nghỉ ngơi.
Thế nhưng, Thẩm Cảnh lại… quyết định tổ chức một “hôn lễ thử nghiệm.”
Ban đầu, tôi tưởng đó là một trò đùa.
Nhưng nhìn ánh mắt anh nghiêm túc và nụ cười có chút tinh nghịch, tôi hiểu: không, đây hoàn toàn là thật.
Mọi chuyện bắt đầu khi tôi đang loay hoay trong bếp, định làm một món ăn nhẹ sau bữa tối.
Thẩm Cảnh bước vào, tay cầm một hộp quà nhỏ.
“Em biết không, em đã chính thức được cấp quyền tham gia dự thảo chiến lược rồi. Hôm nay anh quyết định cấp thêm một đặc quyền khác.”
Tôi nhíu mày: “Đặc quyền gì?”
Anh mở hộp quà, bên trong là một chiếc nhẫn nhỏ xinh, kiểu dáng đơn giản nhưng cực kỳ sang trọng.
“Tổng tài nhà anh không chờ cầu hôn chính thức, muốn thử nghiệm hôn lễ sớm với em.”
Tôi cười khẩy: “Hôn lễ thử nghiệm? Nghe như phim hành động rồi.”
Anh nắm lấy tay tôi, giọng nghiêm túc:
“Em có đồng ý làm vợ ‘thử’ của anh không?”
Tôi bất ngờ đến mức không nói nên lời.
Trong đầu, đủ thứ ý nghĩ chồng chất: “Thử như nào?”, “Nếu không hợp thì sao?”, “Cái này có phải trò đùa của tổng tài ngớ ngẩn không?”
Cuối cùng, tôi chỉ đáp:
“Thử cũng được. Nhưng anh phải hứa sau đó có thể hủy bất cứ lúc nào, không làm phiền em.”
Anh cười phá lên:
“Được, hợp đồng hôn lễ thử nghiệm chính thức ký từ hôm nay.”
Ngày hôn lễ thử nghiệm được ấn định sau một tuần, trong không gian ấm cúng tại nhà anh.
Gia đình anh không biết gì, chỉ có vài người bạn thân thiết và nhân viên công ty được mời đến làm chứng.
Tôi được Thẩm Cảnh chuẩn bị cho một bộ váy trắng tinh khôi, tuy không quá cầu kỳ nhưng rất vừa vặn, khoe nét thanh lịch.
Khi tôi bước vào phòng, Thẩm Cảnh đứng đó, mặc bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt đầy yêu thương và có chút trêu ghẹo.
Lễ bắt đầu.
Thẩm Cảnh không dùng lời lẽ hoa mỹ như trong phim, mà nói thẳng:
“Trình Nhiễm, em là người duy nhất anh chọn. Dù chúng ta chưa chính thức kết hôn, thì đây là sự khẳng định của anh về em, về tương lai của chúng ta.”
Tôi cười, nắm lấy tay anh:
“Anh tổng tài kia, sao lại làm chuyện kỳ quặc vậy?”
Anh cúi đầu hôn lên tay tôi, trêu chọc:
“Để giữ chân cô vợ thử nghiệm không bỏ đi.”
Buổi lễ kết thúc bằng một nụ hôn ngọt ngào, khiến mọi người vỗ tay rần rần.
Tôi cảm thấy trái tim mình ấm áp lạ thường, dù vẫn còn hoài nghi về sự “thử nghiệm” này.
Ngày hôm sau, mọi chuyện dường như bình thường, nhưng tôi phát hiện ra một điểm thú vị: Thẩm Cảnh bắt đầu hành xử như một ông chồng thực thụ.
Anh mở cửa xe cho tôi, chuẩn bị bữa sáng, còn cẩn thận đặt thêm cái gối mềm trên ghế làm việc của tôi.
Tôi cười thầm, “Hôn lễ thử nghiệm” hóa ra lại là một bản hợp đồng “cưới thật” trong lòng anh.
Một lần, khi tôi làm việc quá khuya, anh lặng lẽ mang đồ ăn đến tận nơi, không quên nhắn tin:
“Vợ thử, nhớ ăn cơm. Chờ anh về.”
Tôi thầm nghĩ: Có lẽ tổng tài này dù nghèo lời hoa mỹ, nhưng trong hành động thì ngọt ngào không ai bì kịp.
Từ đó, cuộc sống của tôi – cô gái vốn chỉ nghĩ mình là nhân viên bình thường – biến thành một hành trình vừa hài hước vừa ngọt ngào, khi mỗi ngày lại có một điều bất ngờ từ người đàn ông tổng tài kiệm lời nhưng cực kỳ tinh tế.