Tối hôm đó, tôi được Thẩm Cảnh mời tham dự tiệc công ty – một sự kiện mà tôi nghĩ mình chỉ thấy trên phim hoặc nghe đồng nghiệp kể lại.
Anh bảo tôi:
“Đây là dịp để em gặp mặt mọi người, đồng thời thể hiện cho họ thấy, tổng tài nhà mình không đơn độc.”
Tôi gật đầu, vừa háo hức vừa lo lắng. Thực ra, tôi chẳng biết phải làm gì khi đứng giữa đám đông toàn những người “quý tộc” doanh nghiệp, nhiều người còn mặc vest đến nỗi tôi cảm thấy mình mặc bộ váy tối giản hơi… quê mùa.
Buổi tiệc được tổ chức tại một khách sạn 5 sao, sảnh rộng lớn được trang trí lộng lẫy với đèn chùm pha lê, bàn ghế bọc da trắng và những bình hoa tươi khoe sắc.
Thẩm Cảnh dẫn tôi đi giới thiệu với từng nhóm người, mỗi lần anh cười đùa và nói:
“Đây là Trình Nhiễm, bạn gái tôi. Không chỉ xinh đẹp, cô ấy còn rất thông minh và là nguồn động lực lớn của tôi.”
Tôi nghe mà muốn bật cười, kiểu như quảng cáo sản phẩm công ty ấy chứ!
Một đồng nghiệp cũ của anh, chị Hoa, tiến đến bắt tay tôi, ánh mắt tò mò:
“Chị nghe nhiều về cô rồi. Lần đầu gặp mà ấn tượng ghê.”
Tôi cười nhẹ:
“Chị Hoa quá khen. Tôi chỉ là người thường thôi mà.”
Chị ấy nhìn tôi trân trân rồi hỏi:
“Em có phải người làm việc cùng anh Thẩm? Hay chỉ là bạn gái ‘hộp quà’ đi theo thôi?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt chị:
“Tôi vừa được anh ấy cấp quyền tham gia dự thảo chiến lược sản phẩm. Tôi không phải ‘hộp quà’ đâu.”
Câu nói khiến mọi người xung quanh khẽ cười, chị Hoa cũng gật gù tỏ vẻ tán thưởng.
Tuy nhiên, giữa không khí sang trọng và lịch sự, tôi gặp một tình huống khá… trớ trêu.
Có một anh chàng nhân viên mới, tay cầm ly rượu, tiến đến gần tôi với ánh mắt lân la:
“Em là bạn gái tổng tài hả? Nghe nói anh ấy rất nghiêm khắc và khó tính lắm đó.”
Tôi nhếch mép, đáp:
“Anh có chắc mình muốn thử thách sự nghiêm khắc của anh ấy không?”
Anh ta cười gượng gạo:
“Ý tôi là… anh ấy có vẻ lạnh lùng nhưng rất tâm lý, có người như vậy bên cạnh chắc em hạnh phúc lắm.”
Tôi gật đầu, trả lời đùa:
“Ừ, hạnh phúc tới mức đôi khi phải chịu đựng cả đống lời quát mắng mỗi ngày.”
Anh ta nhìn tôi một lúc, rồi khẽ nói:
“Chúc mừng em. Anh ấy là mẫu người mà nhiều người mơ ước.”
Trong khi đó, Thẩm Cảnh dường như để ý đến tôi cả buổi, thi thoảng thì cười tủm tỉm và nói những câu làm tôi đỏ mặt.
Như lúc có người hỏi về chuyện hôn lễ, anh nói thẳng:
“Tôi đã tổ chức hôn lễ thử nghiệm rồi, và cô ấy là người vợ tốt nhất mà tôi từng có.”
Tôi ngoái lại, nhíu mày, “Anh làm như tôi đã đồng ý cưới thật vậy.”
Anh cười lớn, kéo tay tôi ra sân ngoài trời để tránh đám đông:
“Cưới hay không là chuyện sau, trước mắt cứ tận hưởng cái cảm giác ‘vợ thử nghiệm’ đã.”
Ra đến sân, gió thổi nhẹ làm tôi thấy thoải mái hơn.
Tôi nhìn Thẩm Cảnh, hỏi:
“Anh có bao giờ nghĩ đến chuyện thật sự cầu hôn không?”
Anh đứng đó, ánh mắt sâu thẳm:
“Em có biết anh không thích chờ đợi. Đợi lâu quá, sợ mất người quan trọng nhất.”
Tôi khẽ cười:
“Vậy là anh ‘hôn lễ thử nghiệm’ là cách anh… nắm giữ em?”
Anh gật đầu:
“Chính xác. Và sẽ không có lần thử nghiệm thứ hai.”
Buổi tiệc kết thúc trong tiếng cười và ánh mắt ngưỡng mộ dành cho cô bạn gái tổng tài kiêm “vợ thử nghiệm” của Thẩm Cảnh.
Trên đường về, tôi tự hỏi: liệu mình có chuẩn bị đủ để bước vào cuộc sống lắm thị phi nhưng cũng đầy ngọt ngào này?
Nhưng nghĩ đến ánh mắt anh lúc nắm tay tôi trong phòng họp cổ đông, tôi biết mình không đơn độc.
Dù có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không bước đi một mình nữa.