Buổi sáng ở Mây Lang Thang hôm nay có điều gì đó… khác thường.
Không phải vì quán vắng khách, mà vì Hoàng My đang trang điểm.
Chuyện tưởng như không thể xảy ra với một cô nàng chỉ quen đánh son bằng ngón tay và buộc tóc bằng dây thun của… túi bánh mì. Vậy mà hôm nay, My đứng trước gương trong phòng chứa đồ đến gần mười lăm phút.
Cô thoa má hồng. Cô chu môi tô son. Cô thậm chí còn… kẹp mi.
Khoa, tất nhiên, nhận ra điều bất thường ngay từ lúc cô bước ra quầy.
“Chị bị dị ứng gì à?” – anh hỏi, ngẩng lên khỏi máy pha cà phê.
“Không.” – My chỉnh lại mái tóc. “Hôm nay em… tươi tỉnh chút cho quán sáng sủa.”
Khoa nghiêng đầu nhìn cô thêm một lúc, rồi… gật nhẹ. Nhưng ánh mắt anh có một thứ gì đó rất giống... cảnh giác.
10h sáng, bí ẩn được giải đáp.
Một người đàn ông xuất hiện trước cửa quán. Anh ta cao ráo, mặc áo sơ mi trắng xắn tay, đeo kính gọng đen – phong cách kiểu “bác sĩ nhà bên”. Vừa thấy My, anh ta cười rạng rỡ.
“Chào em. Em vẫn dễ thương như hồi trước.”
Khoa đứng sau máy pha cà phê, tay đang đánh sữa, thì dừng lại một nhịp.
“Anh Minh!” – My reo lên. “Trời ơi, anh còn nhớ đường tới đây hả?”
“Nhớ chứ. Quán em là nơi đầu tiên anh uống cà phê kiểu cold brew mà bị… đau bụng.” – Minh cười hóm hỉnh.
“Là tại anh uống quá nhiều!” – My bật cười.
Hai người trò chuyện rôm rả, hoàn toàn quên mất đang ở giữa quán. Khách ngồi gần đó ngó nhìn đầy tò mò. Còn Khoa thì vẫn im lặng, chỉ có chiếc thìa trong tay anh… bị siết chặt đến méo nhẹ.
Sau một hồi hàn huyên, My quay lại quầy, thì thầm với Khoa:
“Pha giúp em một ly latte, nhớ rắc thêm quế nha. Anh Minh thích kiểu đó.”
“Được.” – Khoa đáp, giọng trầm.
Cô quay đi. Còn Khoa thì làm việc như máy, nhưng từng thao tác có chút… mạnh tay hơn thường lệ. Lúc anh đặt ly xuống bàn, hơi cà phê bốc lên thơm lừng. Minh nhấp một ngụm, gật gù:
“Pha ngon thật. Không ngờ em tìm được một barista giỏi thế.”
“Là anh ấy tìm được em.” – My chen vào.
Khoa nhìn cô.
My nhìn lại, và khẽ mỉm cười như thể… đang cố tình.
Đến khi Minh rời đi, sau gần một tiếng đồng hồ ngồi “tâm sự” cùng My, anh quay lại nói:
“Bữa nào rảnh, anh mời em đi uống nước nhé. Anh còn giữ số cũ.”
“Dạ. Em rảnh khi nào em nhắn nha!” – My cười đáp.
Khoa lặng lẽ lau ly phía sau, không chen vào. Nhưng khi Minh vừa đi khỏi, anh hỏi:
“Bạn trai cũ?”
My quay đầu nhìn anh, rồi thở ra:
“Không. Chỉ là người từng thích em.”
Khoa không đáp. Anh gật đầu, tiếp tục lau quầy.
My nhìn anh thêm một chút, rồi đột nhiên hỏi:
“Anh ghen hả?”
Khoa dừng tay. Nhưng vẫn không ngẩng lên.
“Không. Tôi chỉ thấy… cà phê hôm nay nguội nhanh quá.”
Chiều hôm đó, My mang cho Khoa một ly mocha cam – món yêu thích của anh – và đặt xuống quầy:
“Cảm ơn anh đã không hỏi quá nhiều.”
“Không cần hỏi.” – Khoa đáp. “Nếu ai đó từng là người quan trọng với chị, tôi không có quyền xen vào.”
My chống cằm nhìn anh:
“Vậy nếu sau này em có thêm người thích nữa, anh cũng không xen vào?”
Khoa đặt ly xuống, lần này nhìn thẳng vào mắt cô:
“Nếu có người khiến chị cười nhiều hơn, vui vẻ hơn… tôi sẽ không xen vào. Nhưng nếu có ai đó khiến chị khóc, tôi sẽ là người đầu tiên đứng trước mặt họ.”
Tim My đập lỡ một nhịp.
Ngoài hiên, trời lại lất phất mưa.
Cô cầm ly mocha cam lên, nhấp một ngụm, rồi cười khẽ:
“Ly này ngọt hơn mọi khi.”
Khoa trả lời nhẹ tênh:
“Vì hôm nay… tôi không cho thêm muối nữa.”
My ngẩn người.
Vì cô chưa từng biết – Khoa luôn cho một chút muối vào ly mocha của cô – để giữ lại vị đậm, bớt đắng.