Tuần đầu tiên của năm học mới trôi qua nhanh đến lạ. Dù chưa quen hết bạn bè trong lớp, An Vy vẫn hòa nhập tốt như thể cô đã ở đây từ rất lâu rồi. Có tiếng cười của cô trong hành lang, có tên cô trong những trò đùa vui nhộn giờ ra chơi, và có cả ánh mắt cậu – người ngồi cạnh bàn, đôi khi thoáng nhìn sang đầy khó hiểu.
Còn Lâm Phong thì không nói nhiều hơn. Vẫn như cũ, đến lớp đúng giờ, học bài nghiêm túc, chẳng màng thị phi. Nhưng chỉ có cậu biết – kể từ khi có người ngồi cạnh, mỗi tiết học bỗng không còn dài lê thê như trước. Mỗi lần Vy viết gì đó vào cuốn sổ xanh, cậu lại âm thầm liếc qua, cố gắng đoán nội dung từ biểu cảm trên gương mặt cô.
Hôm nay, khi cô giáo Văn trả bài tập, Vy nhận được một mảnh giấy kẹp trong vở. Là đoạn trích bài làm của ai đó:
“Có người nói, thanh xuân giống như một cơn mưa rào, dù ướt đến lạnh run cũng muốn tắm lại lần nữa. Tôi nghĩ… nếu có thể chọn người tắm mưa cùng, tôi muốn là cậu ấy – người luôn viết nhật ký bằng mắt cười.”
Vy tròn mắt. Mực bút là màu xanh đậm – đúng màu bút Lâm Phong hay dùng.
Cô nhìn sang cậu bạn bên cạnh, nhưng cậu chỉ chăm chú vào quyển Vật Lý, chẳng buồn nhìn cô.
“Lạnh lùng giả tạo.” – Vy khẽ lẩm bẩm, rồi mỉm cười, nhẹ nhàng gập quyển vở lại.
Buổi chiều, lớp học vắng hơn bình thường. Cô chủ nhiệm nhờ một số học sinh ở lại trang trí lớp cho cuộc thi "Lớp học thân thiện". Tất nhiên, Vy xung phong ngay.
“Cậu ở lại phụ không?” – Vy quay sang hỏi Phong.
“Không.” – Cậu đáp ngay, vai vừa đeo cặp xong.
“Cậu giúp mình treo cái bảng khẩu hiệu này thôi, mình với Lệ không đủ chiều cao.”
Phong liếc nhìn tấm bảng to hơn nửa mét, rồi thở dài: “Một lát thôi đấy.”
Vy cười hả hê: “Biết ngay mà. Cậu không lạnh lùng như vẻ ngoài.”
Chỉ vài phút sau, Lâm Phong đã đứng lên bàn, treo bảng giúp hai cô bạn. Vy đứng dưới giữ thang, đôi mắt long lanh ngước nhìn.
“Cậu cẩn thận, rơi xuống là chết đấy.”
“Tớ không dễ té vậy đâu.”
“Không ai nói chữ ‘tớ’ với vẻ lạnh như cậu cả.”
“Cậu rảnh thật đấy.” – Phong nhếch môi.
“Biết sao không? Vì tớ đang viết truyện ngắn, về một tên ‘cục đá lạnh lùng’ dần bị tan chảy bởi một cô gái thích làm phiền.” – Vy chống cằm, mắt cười long lanh.
Phong thoáng khựng lại, rồi xuống khỏi bàn. Cậu gật đầu nhẹ, như thể đã hiểu ra điều gì đó – hoặc đang bắt đầu... thích bị “làm phiền”.
Tối hôm đó, Vy nằm dài trên bàn học, cuốn nhật ký mở ra. Cô viết:
“Hôm nay mình hơi quá lời, nhưng hình như cậu ấy không giận. Ngược lại, mình cảm thấy giữa mình và Phong... có một sợi dây mỏng lắm, mà nếu kéo thêm chút nữa, sẽ gần lắm, gần đến mức chạm được.”
Bên cạnh đó, cô vẽ thêm một hình chibi: một cậu con trai ôm quyển sách, còn cô gái thì lén vẽ mặt cậu từ phía sau. Dưới hình, cô ghi nhỏ:
“Lâm Phong – bí mật nhỏ của mình.”
Sáng thứ tư, cả lớp rộn ràng với tiết Sinh học – vì thầy giáo trẻ đẹp trai, nói chuyện hài hước, lại rất nghiêm túc trong giảng dạy. Hôm nay thầy chia nhóm làm bài thực hành, và Vy – lần đầu tiên – được ghép nhóm với Lâm Phong.
“Trời ơi, số hưởng luôn!” – cô bạn bàn trên trêu.
“Đừng để cậu ấy làm hết nha Vy, học giỏi vậy mà.” – bạn khác cười.
Vy phẩy tay: “Yên tâm, người ta đã ngồi cạnh nhau thì phải phối hợp chứ!”
Phong không nói gì, chỉ nhẹ gật đầu. Nhưng khi làm bài, cậu luôn cẩn thận giải thích từng bước, kiên nhẫn lạ thường.
“Không ngờ cậu biết cách hướng dẫn người khác đó nha.” – Vy nói.
“Vì cậu hỏi.” – Phong đáp, giọng rất thật.
Vy cười. “Vậy thì… mai mốt tớ sẽ hỏi hoài luôn.”
Phong hơi quay sang nhìn cô, lần đầu tiên dừng lại lâu hơn một chút. Có lẽ, sự bướng bỉnh đáng yêu này chính là thứ khiến cậu chẳng thể nào làm ngơ.
Tan học, trời đổ mưa bất chợt. Vy không mang áo mưa, đứng loay hoay dưới mái hiên. Lúc ấy, Lâm Phong dắt xe đến cạnh, đưa cho cô một chiếc áo mưa phụ.
“Cậu có hai cái hả?” – Vy bất ngờ.
“Không. Cái này là của Minh, nhưng cậu ấy không đi học. Tớ mượn trước.”
Vy nhìn áo mưa, rồi nhìn cậu. “Tớ mà mặc cái này thì ướt hết cả đồng phục. Hay... cho tớ đi chung?”
Lâm Phong khựng lại.
“Không thì thôi…” – Vy giả vờ quay đi.
“Lên đi.” – Phong nói.
Chỉ một câu, đủ làm Vy mỉm cười suốt cả đoạn đường.
Dưới cơn mưa lất phất, hai người đạp xe cùng nhau, lưng cậu chắn hết gió lạnh. Cô ngồi sau, tay bám nhẹ vào áo cậu, lòng dậy lên một thứ cảm xúc kỳ lạ.
Hôm ấy, trong cuốn nhật ký màu xanh, An Vy viết:
“Có những người đến rồi đi như gió thoảng. Nhưng cũng có người đến nhẹ nhàng, mà ở lại trong lòng mình rất lâu. Hôm nay mình đi mưa cùng cậu ấy, không biết mai có còn mưa nữa không... nhưng mình thì chắc chắn: trái tim đã bắt đầu ướt mưa mất rồi.”