Sự Trả Thù Ngọt Ngào

Chương 312: Chương 312


trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.

Họ giống như một tên trộm, giống như một con mèo đi rình hai con chuột nhắt nên không thể phát ra tiếng động.

Hay họ giống như một con con thỏ con không dám đánh thức một con sư tử đang say ngủ vì sợ khi nó thức giấc nó sẽ ăn thịt cả hai.

Từ từ, bình thản, Hương ngước mắt lên nhìn hắn.

Ánh mắt Hương u oán, sầu khổ, nuối tiếc, đau thương.

Một ánh mặt buồn nhưng đẹp não nùng lung linh rực sáng như một ngôi sao xa xăm chỉ vừa mới lóe sáng đã vội vụt tắt.

Khi bắt gặp ánh mắt Hương, hắn không tài nào dứt ra được, hắn hoàn toàn đóng băng, hơi thở đứt quãng, trái tim hắn lạc lối, mặt hắn đỏ lên.

Đây là thái độ của một kẻ vừa mới hôn cô nhân tình cũ đến quên hết mọi thứ sao ?

Không lẽ hắn là một kẻ đa tình ?

Đối với Hương, hắn cũng không thể bỏ mà đối với cô ta vẫn còn luyến tiếc nên sẵn sàng dang rộng vòng tay để cô ta lao vào ?

Có quá nhiều câu hỏi, Hương muốn dành cho hắn nhưng cuối cùng Hương không nói gì cả, điều duy nhất mà Hương làm là nhìn thẳng vào mắt hắn.

Lần đầu tiên Hương không cảm thấy sợ, lần đầu tiên Hương có dũng khí đối diện với hắn.

Nhìn sâu vào đôi mắt màu xanh thẫm nóng sáng của hắn, trái tim Hương đập hỗn loạn, nhiệt độ trong cơ thể tăng lên, đầu óc Hương lập tức trống rỗng.

Từng lớp sóng xô cao đang đập mạnh vào ghềnh đá, tiếng thét gào vang vọng vào tai Hương.

Biển xanh bao la đang gọi mời, Hương chỉ là một con thuyền bé nhỏ đang lênh đênh trên sóng dữ, đang vùng vẫy giữa biển khơi không một bóng người.

Hắn chính là biển, đôi mắt hắn, trái tim hắn, cơ thể hắn lúc thì sóng lặng, lúc lại dữ dội, lúc lại nổi lên giông bão nhấn chìm Hương xuống tận đáy đại dương.

Vì hắn, Hương đã chết ngột vì tình si. Vì hắn, Hương đã không còn một chút tự tôn. Vì hắn, Hương không thể yêu được ai, không còn tin vào tình yêu nữa.

Hương giống như một con chim sợ cành cong, giống như một kẻ bị dao găm vào tim nên nỗi sợ hãi vẫn còn dày xéo, vẫn còn ám ảnh.

Hương quay mặt đi, Hương không muốn nhìn hắn thêm nữa. Hương đã chịu đựng đủ đau khổ rồi.

Hương yêu hắn là sự thật, nhưng không muốn biến thành một con vật cưng của hắn suốt đời.

Hương không thể tự mình biến thành đồ chơi cho hắn giải trí. Hương mặc dù không có gì nhưng Hương không phải là cô gái không có phẩm giá, không có lòng tự trọng.

Hương chọn cách rời xa hắn.

Hương sẽ vẫn yêu hắn, và yêu hắn cho đến cuối đời, nhưng chịu ở bên hắn như một con vật thì nhất định không.

trước sau
Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!